Thắng cảnh sapa
Chợ tình Sapa
54
dân tộc trên đất nước Việt Nam mang những sắc
màu văn hoá khác nhau. Sự phong phú ấy đã khiến
đời sống văn hoá của các dân tộc như tấm áo váy
của cô gái Lô Lô, rực rỡ sắc màu mà vẫn hài hoà.
Ðẹp lạ thường! Một trong những "sắc màu trên tấm
áo váy" ấy là Chợ tình của một số dân tộc ở vùng
núi phía Bắc.
Hai chữ "Chợ tình" đã đi vào cách hiểu của người
dưới xuôi như một phạm trù xã hội về tình yêu,
hôn nhân. Giải thích thì có thể, nhưng chưa có
cách nào định nghĩa thấu đáo về hai từ lắp ghép
này. Bởi lẽ, gọi là chợ thì ở đó phải có mua có
bán. Nhưng cái tình ở đây không ai bán, cũng
chẳng ai mua. Vậy, đâu gọi là chợ!
Trớ trêu, những người yêu nhau lại lấy chợ làm
nơi hò hẹn. Bởi vậy, nôm na có thể hiểu, Chợ
tình là nơi hò hẹn, trao gửi tình cảm, có những
cử chỉ yêu đương diễn ra ở chợ theo phong tục,
tập quán tuỳ từng địa phương. Cũng đương nhiên
và dễ hiểu vì chợ là đầu mối, là điểm nút của
hầu hết những sinh hoạt văn hoá của đồng bào
vùng cao.
Chợ tình nhiều người biết đến nhất là chợ tình
Sapa - một điểm du lịch hấp dẫn đối với khách du
lịch cả trong và ngoài nước. Cái thị trấn nhỏ bé
này nằm lọt trong một vùng tiểu khí hậu ôn đới,
mát mẻ quanh năm. Có những năm mùa đông tuyết
rơi nên thật lãng mạn, hấp dẫn du khách. Mỗi
tuần, chợ họp một lần vào tối thứ Bảy. Ðây là
chợ của người Dao. Từ chiều, dưới phố và ở sân
nhà thờ đã thấy rất nhiều phụ nữ đầu quấn khăn
đỏ và mặc trang phục thêu hoa văn lộng lẫy cùng
với những vòng bạc, khuy bạc, những đồng tiền
nhỏ đính trên vai áo. Hấp dẫn hơn nữa là có
những tiếng reo theo mỗi bước chân, từ những
chùm lục lạc đồng xinh xắn đính trên những chiếc
khăn choàng đầu. Ðối tượng của họ là những chàng
trai người Dao trong trang phục áo Chàm, khăn
cùng màu, tay đeo đồng hồ và vai khoác chiếc đài
cassette. Ở một góc nọ, dăm bảy chàng trai xúm
quanh một cô gái, họ đưa những chiếc máy
catssette của họ vào gần cô gái để ghi âm những
khúc hát tỏ tình bằng tiếng dân tộc. Thấy có
người lạ, cô gái xấu hổ cúi đầu hoặc lấy tay che
mặt, nhưng vẫn hát với giai điệu run run.
Rồi
màn đêm xuống. Sau những bụi cây và cả trên ngọn
núi cao tít kia là những âm thành mời gọi lúc
trầm, lúc bổng của khèn lá, khèn môi bồng bềnh
trong đêm. Phong tục của người Dao không ngăn
cản người đã có vợ có chồng đi tìm bạn tình. Con
gái 13, 14 tuổi đi theo các chị để làm quen.
Những cô gái trẻ, đẹp thường được rất nhiều
chàng trai để ý. Họ vây quanh, mở cassette cho
cô gái nghe hoặc tán tỉnh rồi tặng quà kỷ niệm.
Cô gái không ưng thì bỏ quà chạy và bị nắm tay
giữ lại. Ðộng tác này gọi là "kéo", một biểu
hiện đặc trưng cho sự tỏ tình quyết liệt. Cho
tới lúc "chấm" được một chàng, cô gái dúi vào
tay người đó một vật đính ước. Vật đính ước ấy
có thể là một chiếc nhẫn, chiếc vòng tay hay
chiếc lược... Thế là đám đông ồ lên, tản ra. Cô
gái quay về với các bạn gái. Một lúc sau khi yên
tĩnh trở lại, 2, 3 cô bạn đưa cô gái này đến
"gửi gắm" cho người đàn ông cô đã chọn. Rồi đôi
bạn tình đưa nhau tới đâu chỉ có rặng Samu xào
xạc kia mới biết...